11 bài thơ về tình yêu đơn phương hay và buồn nhất

Yêu đơn phương là cảm giác thích một người nhưng không dám nói ra, mọi tình cảm chỉ biết giấu kín trong lòng, dù có đau khổ cũng chỉ chịu đựng một mình. Người yêu đơn phương phải chịu nhiều đau khổ nhưng không thể tháo bỏ được. Dưới đây là những bài thơ về tình yêu đơn phương buồn, những bài thơ tình buồn giúp nói lên những dòng tâm sự, nỗi buồn giấu kín trong trái tim của những người yêu đơn phương, đau khổ vì tình yêu.

Thơ về tình yêu đơn phương

Thơ về tình yêu đơn phương 1: Yêu thầm

Tác giả: Phụng Hải Đăng

Anh rất nhớ và yêu em nhiều lắm
Nhưng ngại mà đâu có dám nói ra
Sợ làm phiền ảnh hưởng đến người ta
Thôi lặng lẽ mình tự yêu thầm vậy

Ngày qua ngày mà lòng buồn thế đấy
Nhìn người ta rồi thầm nhớ trộm yêu
Một chút thôi đâu dám ước mơ nhiều
Yêu lặng lẽ một mối tình trong mộng

Mới gặp em mà trái tim rung động
Người yêu thầm hỏi có tội không em?
Mối tình câm đầy mộng mỵ khát thèm
Dù biết trước không thể thành khát vọng

Tôi yêu em nên suốt ngày mơ mộng
Mãi chung tình mà không muốn yêu ai !
Đời mịt mù đâu có thấy tương lai
Cứ như thế một mối tình dại dột

Ngọn lửa tình đang ngày đêm thiêu đốt
Trái tim tôi đã yêu quá mất rồi
Dẫu biết rằng tình chẳng thể chung đôi
Chót yêu em mối tình si tuyệt vọng!

Thơ buồn về tình yêu đơn phương 2:  EM NHỚ ANH…

Tác giả: Nguyễn Thùy Dương

Hoàng hôn xuống khung trời lặng đìu hiu
Em nhớ anh thơ thẩn giữa chiều tàn
Con phố buồn em lẻ bóng lang thang
Càng cố quên sao lòng càng nhung nhớ.

Em nhớ anh cồn cào trong nhịp thở
Hỡi người thương giờ anh ở nơi đâu
Em chơi vơi đứng giữa vạn nẻo sầu
Yêu đơn phương bao đêm thâu trằn trọc.

Em nhớ anh… nhiều lần em bật khóc
Tự hỏi lòng sao quá ngốc yêu anh
Đơn phương chi cho tim vỡ tan tành
Còn đâu mộng một ngày thành đôi lứa.

Em nhớ anh… tê tái giữa chiều mưa
Không thể quên kỉ niệm xưa mình có
Mưa tí tách nghẹn ngào đôi mắt đỏ
Lệ cay xè nhung nhớ đó không nguôi.

Em nhớ anh trong lặng lẽ ngậm ngùi
Lê bước buồn thui thủi giữa trời Đông
Yêu đơn phương nghe tan nát cõi lòng
Dù đớn đau nhưng tình là mãi mãi.

Em nhớ anh với bao ngày trống trải
Nhớ những dòng tin nhắn ấy mỗi ngày
Dù ta mãi chẳng có duyên gặp lại
Vẫn nguyện cầu anh nơi ấy bình an.

Thơ tình

Thơ tình buồn 3: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG

Tác giả: Cỏ Hoang Tình Buồn

Anh không còn trở lại bến ngày xưa
Hàng cây cũng mới vừa vàng hết lá
Sầu nón nghiêng theo đà cơn gió đã
Bay xuống lên nên rách cả bên vành.

Mỗi chiều về canh cánh nhớ đợi anh
Rồi thờ thẩn dỗ dành đôi chân bước
Bèo cứ theo dòng nước trôi lần lượt
Buồn lệ tuôn mắt ướt đẫm nhạt nhòa.

Em đâu ngờ… mình đã quá thiết tha
Trao gởi nhớ đậm đà về phương ấy
Tình yêu em luôn đong đầy đến vậy
Chỉ đơn phương anh đâu thấy được nào.

Chiếc lá vàng đang đảo lộn trên cao
Con đò cũng cắm sào neo bến vắng
Phía trời xa vầng Trăng xưa sắp lặn
Còn mình em ngồi bẽn lẽn trông chờ.

Thơ tình yêu đơn phương số 4: NỖI NHỚ

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Tự thuở ấy mình không còn nhau nữa
Nên xuân sang thôi thấp thỏm đợi chờ
Đường tôi bước đã nhuốm màu cô quạnh
Những đêm dài… xuân gõ nhịp trong thơ

Tôi cứ tưởng tình yêu là nỗi nhớ
Sao đêm về cứ thế lại buồn tênh?
Không hò hẹn cũng quên rồi xao động
Chỉ vui hoài mớ kỷ niệm mông mênh…

Xa biền biệt tháng ngày chừ ngoảnh lại
Vắng người chờ cũng chẳng kẻ đợi mong
Mây kín lối, chiều buông không đổ bóng,
Vẫn xôn xao hoàng hôn tím trong lòng…

Khói rũ rượi ven trời thoai thoải gió
Tơ xuân xinh bạc trắng vóc giêng gầy
Nửa hồn tôi ngập tràn hình bóng cũ,
Ở nơi này, chắc thiếu một bàn tay…

Thơ tình yêu đơn phương số 5: CHỜ NGƯỜI NƠI ẤY

Thơ: Nguyễn Nguyễn

Em vẫn chờ anh nơi ấy xa xôi.
Có về không? Nói em còn hy vọng.
Đừng để em ngày ngày luôn trông ngóng.
Anh không về để em đợi hoài công.

Chiều dần buông em nhìn về phía biển.
Nơi xa mù anh có được bình yên?
Tình chúng mình sao cứ mãi ngủ yên 
Không trở giấc cho ta thành duyên nợ?

Lạnh lắm rồi khi em vẫn bơ vơ.
Chiếc áo mỏng đâu làm em đủ ấm.
Anh vô tâm nên có nào hiểu thấu?
Có một người vẫn thầm lặng yêu anh.

Vẫn khắc khoải trong những ngày cô quạnh.
Khát khao nhiều vòng tay ấy anh trao.
Có thương nhau xin chớ để khổ sầu.
Đừng để em chờ lâu anh yêu dấu!

Thơ tình buồn

Thơ tình buồn số 6: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG

Tác giả: Hoài Vân

Họ nắm tay nhau dưới ánh đèn
Đi trên con phố đã thân quen
Tôi nhìn họ bước lòng buồn rượi
Thế giới chỉ còn màu trắng đen

Họ bước bên nhau không nhớ tôi
Ôi cô gái nhỏ về đi thôi
Lời yêu chưa nói với người ấy
Giờ họ, xem kìa, rất đẹp đôi!

Tôi cất nỗi buồn vào phía trong
Không cho ai thấy bão trong lòng
Khi đi bên họ tôi cười nói
Khi ở một mình tôi khóc không

Một người là bạn, một người yêu
Hai người họ đẹp biết bao nhiêu
Lời yêu chưa nói, thôi câm lặng
Tôi bước lang thang dưới bóng chiều…

Thơ về tình yêu đơn phương số 7: ĐÂU HẲN LÀ DANG DỞ

Thơ: Tùng Trần

Có lúc gần cũng có lúc xa xôi
Bởi kề bên vẫn như người xa lạ
Nỗi nhớ nào khiến cho lòng buồn bã
Khi chẳng còn những thứ đã từng mong

Ai sổ lồng..tựa chim sáo sang sông
Ai đắng cay giấc mơ hồng tan vỡ
Trách ai đây khi đời duyên chẳng nợ
Để canh tàn không tròn giấc ngủ trơ

Ngày yêu nhau nào biết được chữ ngờ
Ở tương lai là bến bờ vô định
Ai biệt ly mà không lần bịn rịn
Không xót xa rồi nghèn nghẹn chạnh lòng

Mơ thật nhiều rồi tất cả bằng không
Thì sao khỏi chất chồng bao nỗi nhớ
Tình vỡ tan đâu hẳn đời đang dở
Nhưng giọt sầu nức nở tránh được sao?

Thơ buồn về tình yêu

Thơ về tình yêu đơn phương số 8: YÊU ĐƠN PHƯƠNG NHIỀU THƯƠNG NHỚ

Tác giả: Bùi Tráng Sĩ

Yêu đơn phương có bao giờ hạnh phúc
Lòng khi nào cũng dục thúc buồn tênh
Biết bao giờ hình bóng ấy anh quên
Cùng giấc mộng mang tên em… nhỉ?

Ờ thì đêm anh một mình tự kỉ
Viết vần thơ với cảm nghĩ giờ đây
Ờ tâm hồn lúc nào cũng trên mây
Đếm nỗi nhớ từng phút giây tha thiết

Yêu đơn phương nhưng vô cùng da diết
Rất thật lòng mà chẳng biết ngày mai
Là ngày mai em sẽ ở bên ai
Anh lặng lẽ trong men sai tình mãi

Em biết không đêm anh thầm sợ hãi
Rồi một ngày em sẽ phải bên ai
Cho phố buồn, con phố vắng, phôi phai
Cho anh mãi nhiều đắng cay, thương nhớ!

Thơ về tình yêu đơn phương số 9: TÌNH CŨ SANG TRANG

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Em báo tin vui, cớ sao buồn?
Miệng cười buốt giá lệ thầm tuôn
Đò đã sang ngang, em – người ấy
Tủi thân bến vắng gió nhẹ luồn

Đến những hoàng hôn nhạt nắng vàng
Mấy ngày tím ngắt bóng chiều loang
Tôi đợi người xưa, xa xăm quá!
Mây sầu trôi dạt cõi tình hoang

Chạnh lòng cô lẻ độ thu rơi
Tìm em ngơ ngẩn bốn phương trời
Người chắc hững hờ vui tình mới
Chẳng biết nơi này mưa mưa rơi

Tôi nhớ bụi tình vương ngày trước
Em ngồi tính chuyện của mai sau
Như cánh hồng phai bên dòng nước
Thấm thoắt thời gian đã vụt mau

Nhớ cả đêm đông trời buốt lạnh
Quạnh quẽ đêm rơi ánh nguyệt tà
Em ngồi lặng yên nghe tôi kể
Những chuyện trong đời đã trôi qua

Thôi hết rồi sao, lỡ thật sao?
Tôi đâu có ngờ chuyện hợp tan
Giờ nghe tin ấy tim đau nhói
Khói thuốc pha sương nhuộm lệ tràn

Tôi vẫn tìm em trong áng thơ
Viết về cái thuở đã mộng mơ
Dẫu em chung bước bên người ấy
Tôi vẫn nơi đây một kẻ khờ

Tôi vẫn tìm em, vẫn trông chờ
Vẫn tìm yêu dấu, vẫn ngu ngơ
Những tối trăng mờ nghe đêm rớt
Tôi biết tình em vẫn hững hờ…

Thơ tình yêu buồn

Thơ về yêu đơn phương số 10: THƯƠNG THẦM

Tác giả: Chử Văn Hòa

Người con gái anh thương thầm năm ấy
Cho lòng anh biết mấy nhớ nhung nhiều
Anh muốn mình được gọi lấy từ yêu
Sao khó vậy bởi một điều anh nhát

Những chiều hè nghe tiếng ve ca hát
Cành phượng hồng phai nhạt nắng oi nồng
Lúc chia tay em còn nhớ hay không
Dòng lưu bút được lồng trong trang vở

Những năm tháng cách xa anh rất nhớ
Anh thương thầm một thuở áo dài ơi
Ước gì đây của ngày đó một thời
Anh sẽ nói những lời yêu em nhất

Bởi tình anh yêu em là chân thật
Thời gian dài thực chất chỉ lặng câm
Nhớ về em anh lặng lẽ âm thầm
Và em đã ra khỏi tầm tay với

Em đã có một tình yêu thương mới
Hạnh phúc trong em phơi phới tương lai
Để lại trong anh những tiếng thở hoài
Thương thầm nhé để đêm dài đơn lẻ.

Thơ về tình yêu đơn phương số 11: CHỜ ĐỢI

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Một buổi hoa tàn theo lá bay
Tôi ghé về đây góc phố này
Năm tháng ướm màu trên sắc cỏ
Nỗi niềm theo gió hát tìm mây

Chắc cũng lâu rồi từ độ ấy
Cô chẳng về đây với vấn vương?
Không dành cho nhau lời sau cuối,
Có chi cô hỡi chuyện đời thường

Tôi đã dặn lòng không trở lại
Tự thuở phân kỳ khóc biệt ly
Gặp nhau không lẽ… buồn thinh lặng,
Rồi lại bâng khuâng, nói năng gì?

Con đường trơ trọi chờ rêu phủ
Góc phố phong xanh chẳng ngỏ lời
Hồn tôi lạc giữa ngàn con sóng
Chiều tan lặng lẽ giọt đêm rơi

Dẫu đã dặn lòng không nhớ nữa
Cho tình trọn vẹn một niềm mơ
Nhưng sao lạ quá? Tôi buồn thế,
Chẳng biết chờ ai cứ đợi chờ…

Bên cạnh những bài thơ về tình đơn phương ở trên các bạn có thể đọc thêm các bài thơ tình hay nhất để giải tỏa nỗi buồn giấu kín trong tim.

Thứ Năm, 04/02/2021 10:33
31 👨 289
0 Bình luận
Sắp xếp theo
z